Ra mắt tiểu thuyết "Hoang tâm": Một "Nỗi buồn chiến tranh" của Nguyễn Đình Tú? (07/4/2013)

07-04-2013 18:41 - Theo: daidoanket.vn

Sau khi bán bản quyền tiểu thuyết "Phiên bản" để dựng phim với giá 50 triệu đồng, nhà văn Nguyễn Đình Tú - hiện là Trưởng ban Văn xuôi tạp chí Văn nghệ quân đội sẽ có buổi ra mắt tiểu thuyết mới với tựa đề "Hoang tâm" tại Thư viện Hà Nội, vào ngày 10 - 4. Đã in nhiều cuốn tiểu thuyết trong thời gian qua, nhưng đây là lần đầu tiên anh chọn chiến tranh biên giới Tây Nam làm đề tài cho cuốn tiểu thuyết dày 344 trang của mình.

>> 'Dòng sông mang lửa' - sử liệu chân thực về chiến tranh
>> Nguyễn Đình Tú không tránh sắc dục trong sách mới
>> Nhà văn Nguyễn Quang Vinh: "Đời khốc liệt hơn nhiều trang sách"
>> Nguyễn Đình Tú ra mắt tiểu thuyết mới: 'Hoang Tâm'

Nhà văn Nguyễn Đình Tú
 
Vì không phải là "tiểu thuyết sử thi" nên trong tiểu thuyết này, Nguyễn Đình Tú đã "mã hóa" cuộc chiến tranh đó bằng cách nhìn riêng. Anh tâm sự: "Đất nước chúng ta có nhiều cuộc chiến khác nhau, mỗi nhà văn tùy theo khả năng của mình mà chọn một cuộc chiến nào đấy để đưa vào tác phẩm. Tôi muốn chọn một cuộc chiến vừa có tính đặc thù, lại vừa có tính khái quát để "mượn nó" nói những điều cần nói. Người lính vệ quốc đã được khắc họa trong văn học nhiều rồi, tôi muốn hướng đến hình ảnh của những người lính viễn chinh. Hơn nữa chiến trường K gần với thời tôi sống hơn, rất nhiều nguyên mẫu có thể dễ dàng gặp ngoài đời và cảm hứng trong tôi được thắp lên bởi chính những dư chấn từ cuộc chiến có cái tên rất giống với một sự mã hóa này - K".
 
Nhà văn Phong Điệp cho rằng, Nguyễn Đình Tú "viết về chiến tranh, nhưng không có những trận chiến ngút trời bom đạn. Chiến tranh trong tác phẩm của Nguyễn Đình Tú mang tính thân phận". Nhà văn Võ Thị Xuân Hà cho rằng, "Hoang tâm" của Nguyễn Đình Tú lôi kéo người đọc bằng hàng loạt tiểu tiết mộng, ảo, kỳ bí, dựa trên những huyền sử về một vài tộc người đã từng tồn tại, và rồi đã dần mất tích trên mặt đất. Để rồi lại dựng người ta tỉnh lại bằng hiện thực, một góc hiện thực quá hiếm hoi trong văn học Việt: Chiến tranh biên giới Tây Nam. Tiểu thuyết này là sự kết hợp cùng lúc giữa giọng văn truyền thống, cách dẫn chuyện hiện đại, cốt truyện hiện thực huyền ảo, nhịp và ngữ hậu hiện đại". Còn nhà thơ - nhà phê bình Inrasara nhận xét: "Hoang tâm" không phải là tiểu thuyết sử thi, nơi người đọc hi vọng tìm thấy ở đó những trận đánh lớn, những chiến lược thể hiện vai trò và tài năng của các tướng lĩnh, hay tinh thần chiến đấu của binh sĩ các bên tham chiến. Nguyễn Đình Tú muốn nhấn vào khía cạnh khác, nhỏ lẻ và phân mảnh. Cho nên, nó "người" hơn.
 
Về phần mình, nhà văn Nguyễn Đình Tú tâm sự: "Trước khi viết cuốn tiểu thuyết đầu tiên tôi cũng rất ngại cái gọi là "vốn sống". Nhưng hiểu vốn sống là những trải nghiệm thực tế thì quả thực những người trẻ sẽ không dám cầm bút. Vốn sống ngoài đời khác với "vốn sống" trên trang viết. Muốn có "vốn sống" trên trang viết cần có khả năng tái tạo đời sống theo cách riêng của mình. Khả năng đó là gì? Đó là điều mà "ông trời" chỉ ban phát riêng cho nhà văn mà thôi", nhà văn Nguyễn Đình Tú nói. Và anh cũng nhấn mạnh, với "Hoang tâm", tôi viết về một nỗi buồn chiến tranh của riêng tôi và dù cùng là nỗi buồn cả nhưng tôi tin nỗi buồn của tôi khác với nỗi buồn của người khác. Xét trên phương diện đề tài, chiến tranh vốn là một cái gì đó rất cũ nhưng con người còn cũ hơn, phải đến cả ngàn năm nữa, văn học cũng vẫn chỉ xoay quanh hai chữ "Con Người" thôi.
 
Bìa cuốn tiểu thuyết "Hoang tâm"
 
Nhà văn Nguyễn Đình Tú vẫn chọn Công ty sách Phương Đông làm "bà đỡ" mát tay cho tiểu thuyết lần này của mình, sau khi đã in ở đây nhiều cuốn như "Phiên bản", "Kín"… Lần này, tiểu thuyết "Hoang tâm" mở đầu bằng câu chuyện của một nhân vật được gọi bằng "Anh" tìm đến khu du lịch Cửa Núi ở huyện Nguyên Thủy xa xôi. Tại đây, anh gặp một cô gái được tạm đặt bằng cái tên "Son Phấn". Hai người thực hiện một cuộc hành trình bí ẩn và kỳ thú. Họ đã lọt qua trận đồ đá để bước vào hẻm núi của tộc người Mã, những hậu duệ của một binh đoàn thất trận năm xưa với những ngôi làng đá rùng rợn và ám ảnh. Rồi họ lại vượt qua một trảng cỏ tranh với sự truy đuổi của trăn hoa và cọp xám để lạc vào vùng đất của tộc người Khi, một tộc người có lịch sử ra đời gắn liền với truyền thuyết ăn não người của bậc đế vương, chứng kiến một lễ hội dâng óc kinh hoàng tại dinh thự ẩn sâu trong lòng đất. Cuộc hành trình lại tiếp tục đưa họ đến với tộc người Mụ với vô vàn những tập tục kỳ lạ, để cuối cùng cả hai bước vào một biệt điện nguy nga dành cho nữ tộc trưởng hoang dâm và quyền lực.
 
Nếu việc thám hiểm Cửa Núi là chiều dọc của cuốn tiếu thuyết thì ở chiều ngang của nó là ngồn ngộn những chi tiết hãi hùng gợi lại cuộc chiến của đất nước K đắm chìm trong nạn diệt chủng, là những cảnh đời u buồn, hoảng loạn bởi những chấn thương tâm lý khủng khiếp, là những cảnh đời, cảnh người nghiệt ngã, cảm động, bi thương, là những chất vấn về cái chết và sự sống, là tình yêu và những khúc hoan ca xác thịt kêu gọi mầm dục thiêng liêng, là sự kiệt quệ của thể xác chứa những rối bời nhân tính trước dòng thác xói mòn tâm hồn mà nếu không có một bản ngã mạnh mẽ được nâng đỡ bởi những trầm tích văn hóa thì không đủ nội lực vươn lên và đứng vững.
 
Cuối cùng thì câu hỏi Cửa Núi là gì, câu chuyện được miêu tả trong cuốn tiểu thuyết có thật hay chỉ là một thế giới khác, không hiện hữu dưới ánh mặt trời, cũng lóe ra ở cuối cuốn sách nhưng câu trả lời chính xác nhất lại nằm ở chính độc giả, những người dõi theo số phận của nhân vật ngay từ những trang đầu tiên. 
 
H.Thu